Tháng ba năm 2007 từ Sài Gòn tôi trở về đúng độ hoa xoan,
hoa gạo nở rực trời. Hoa xoan dịu dàng, e ấp với màu tim tím
nhớ thương, như níu kéo & tiếc nuối, như xe lạnh trong màn
trắng mỏng còn sót lại của mùa đông thì hoa gạo lại
rực đỏ như sưởi ấm lòng người sau những tháng ngày giá
lạnh. Tôi về lại làng quê yêu dấu với bao hoài niệm tuổi thơ,
mỗi sáng ra nhặt từng bông hoa gạo bỏ đầy rổ mang về chơi
bán hàng... Những bông hoa lớn lên cùng chúng tôi, hoa e ấp
một điều gì khó nói khi hai đứa cùng chạm vào những cánh
hoa... Nơi đây, những kí ức tuổi thơ như còn phảng phất. Nơi
đây, góc cháy rực trời màu hoa gạo, hoa xoan dân dã mà
thắm nồng vẫn làm xao xuyến lòng những ai ngước mắt nhìn
lên..


Hoa & quả xoan khi chín
Hoa như một phần linh hồn của làng quê tôi. kg
biết bây giờ quê tôi đã thay đổi ra sao, Những cây
hoa gạo có còn không hay đã bị chặt bỏ thay cho
loại cây hái ra tiền !!! Nếu không được bảo tồn thì
chắc hẳn một ngày nào đó nó sẽ bị tiệt chủng & các
thế hệ con cháu mai sau chỉ còn được thấy nó qua
lời kể, qua tranh ảnh, & những trang thơ...
Màu hoa cháy bỏng của TY đôi lứa, của
màu môi mời gọi....Tháng ba về...
màu môi mời gọi....Tháng ba về...
Tình yêu xưa chỉ còn là hoài niệm
Năm tháng đi phai sắc đỏ mỗi mùa hoa
Hoa gạo thắp đỏ cả một góc trời quê tôi.
cứ như một sợi dây xúc cảm day dứt và dai
dẳng, khiến chúng ta không khỏi nao lòng mỗi
khi nhìn thấy sắc đỏ rực trời của những bông
hoa gạo mỗi độ tháng ba về.
Thân cây xù xì gai nhọn, cành thô ráp như đã
dồn hết mọi nguồn sống cho màu hoa nở bừng
rực rỡ, cháy đỏ đến nao lòng...
Cuộc sống xô bồ, ồn ào nơi phố thị đã làm cho nhiều người xa
quê không còn nhớ hình ảnh cây gạo bên sân đình & triền đê,
bãi cỏ & lâu dần hoa xoan, hoa gạo đã lùi xa vào dĩ vãng xa
xăm....Sẽ chẳng còn ai nhớ tới màu hoa quê mùa cháy đỏ mỗi độ
tháng ba về, chỉ từng đó thôi sẽ không đủ làm cho ai đó dấy lên
một nỗi niềm khi thấy cánh hoa rơi. Có rất nhiều người cả cuộc
đời họ không bao giờ nhìn thấy những bông hoa gạo, hoa xoan
của quê tôi, Cũng như tôi không bao giờ nhìn thấy những loài
hoa mà chỉ có ở mỗi vùng miền. Nếu có dịp bạn ra miền Bắc vào
tháng ba, bạn sẽ được nhìn tận mắt, được cầm trên tay nhưng
bông hoa gạo đỏ thắm, những cánh hoa xoan mỏng manh phớt
tím, bạn sẽ thấy nỗi nhớ quê hương & tuổi thơ xưa da diết
nhường nào...
Mỗi ngày qua đi, hình ảnh cây hoa gạo lại càng thêm ăn sâu vào cuộc
sống thường nhật, với những bình dị buồn - vui của con người quê tôi để
rồi khi lớn lên và trưởng thành, mỗi lần nhìn thấy hoa gạo là cả một trời
ký ức lại ùa về trong tâm khảm & nỗi cô đơn nơi trời xa, rất xa....
Nhặt cánh hoa rơi, để thấy lòng mình thêm nhung nhớ buổi chia tay
Màu hoa đỏ như tình yêu đầu đời cháy bỏng trong tim với bao khát khao,
nồng nàn nhưng hồn nhiên & trong sáng như trang giấy tuổi thơ tôi...
Mỗi ngày qua đi, hình ảnh cây hoa gạo lại càng thêm ăn sâu vào cuộc
sống thường nhật, với những bình dị buồn - vui của con người quê tôi để
rồi khi lớn lên và trưởng thành, mỗi lần nhìn thấy hoa gạo là cả một trời
ký ức lại ùa về trong tâm khảm & nỗi cô đơn nơi trời xa, rất xa....
Nhặt cánh hoa rơi, để thấy lòng mình thêm nhung nhớ buổi chia tay
" Loài hoa chứa đựng linh hồn và tình yêu nồng thắm của người con gái
gửi đến người yêu nay đã muôn bề xa cách, đủ khiến cho mỗi lần vị thần
Mưa kia nhìn thấy thì nước mắt lại lã chã rơi."
Chỉ biết rằng, mỗi mùa hoa nở bừng sắc đỏ lại khiến lòng người bỗng
dưng chùng lại với chút buồn miên man. Khiến người ta tìm về những
hoài niệm ấu thơ, của một trời tháng ba rực ngời trong ký ức của bạn ,
của tôi & của em...